Có một buổi chiều tôi ngồi huấn luyện mấy bạn tư vấn mới — toàn sinh viên vừa ra trường. Tôi giao bài tập đơn giản: gọi điện cho một người quen, chỉ để hẹn một buổi cà phê. Không bán gì cả. Một bạn cầm điện thoại lên, nhìn màn hình, rồi đặt xuống. Cầm lên lần nữa. Lại đặt xuống. Tôi hỏi sao vậy, bạn nói: “Em sợ. Mà em cũng không biết em sợ cái gì.”

Câu đó làm tôi khựng lại. Vì tôi từng nói y chang câu đó — chỉ là nói trong đầu, không dám nói ra.

Hồi còn là sinh viên từ quê lên Cần Thơ học, tôi gặp một người anh tốt bụng. Anh thấy tôi hiền, muốn giúp, rủ tôi lên Sài Gòn thực tập ở một công ty lớn. Cơ hội rõ ràng, người dẫn đường rõ ràng. Tôi từ chối. Không phải vì có lựa chọn tốt hơn — mà vì sợ. Sợ cái gì cụ thể thì không biết. Chỉ thấy chưa sẵn sàng.

Bao nhiêu năm sau, ngồi trước bạn FC không dám bấm nút gọi đó, tôi mới hiểu ra một điều: cái bạn ấy thiếu không phải là kỹ năng gọi điện. Cái bạn ấy thiếu là một người ngồi bên cạnh lúc đó. Ngày xưa tôi cũng vậy. Nếu hồi đó có ai ngồi xuống hỏi tôi “em sợ cái gì, kể anh nghe” — có khi con đường của tôi đã khác.

Và đó là lúc tôi bắt đầu nhìn lại toàn bộ cách mình đang làm quản lý.

Bức tranh quen thuộc ở hầu hết đội nhóm bảo hiểm

Làm nghề lâu, đi qua nhiều văn phòng, tôi thấy một mô hình lặp đi lặp lại gần như ở mọi nơi.

Đầu tháng họp kickoff, hô mục tiêu. Giữa tháng nhìn số, ai thiếu thì bị gọi tên. Cuối tháng chạy nước rút, quản lý nhắn tin liên tục: “Em còn thiếu bao nhiêu?”, “Cố lên, còn 3 ngày nữa.” Tháng sau lặp lại từ đầu.

Trong mô hình đó, người quản lý làm việc với con số, không phải làm việc với con người. FC nào có số thì yên. FC nào không có số thì bị nhắc, bị push, bị so sánh. Và điều xảy ra tiếp theo thì ai làm nghề cũng biết: những bạn không có số sẽ im lặng dần, né các buổi họp dần, rồi một ngày gửi tin nhắn xin nghỉ — hoặc tệ hơn, không nhắn gì cả, cứ thế biến mất.

Người quản lý lúc đó thường kết luận: “Bạn này không hợp nghề.” Có thể đúng. Nhưng tôi đã thấy đủ nhiều trường hợp để nghi ngờ câu kết luận đó. Rất nhiều bạn rời nghề không phải vì thiếu năng lực — mà vì suốt thời gian làm nghề, chưa từng có ai thật sự ngồi xuống phát triển họ. Họ được tuyển vào, được học sản phẩm, rồi được… đo. Chỉ đo thôi. Không ai trồng, chỉ có người cân.

Mà cây không lớn lên nhờ được cân mỗi ngày.

Vì sao chúng ta quản lý giỏi mà phát triển người kém?

Câu hỏi này tôi tự hỏi mình trước khi hỏi ai khác. Và tôi nghĩ có ba nguyên nhân gốc.

Thứ nhất — chúng ta được thăng chức vì bán giỏi, không phải vì phát triển người giỏi. Con đường lên quản lý trong nghề này gần như luôn đi qua thành tích cá nhân. Bạn bán tốt, bạn được lên. Nhưng bán tốt và giúp người khác bán tốt là hai kỹ năng khác nhau hoàn toàn — như một cầu thủ giỏi chưa chắc là huấn luyện viên giỏi. Vấn đề là không ai nói cho chúng ta biết điều đó lúc nhận chức. Thế là ta mang nguyên bộ kỹ năng cũ lên vai trò mới, và khi FC không làm được như mình từng làm, ta bực: “Sao dễ vậy mà không làm được?”

Thứ hai — hệ thống chỉ đo cái dễ đo. Doanh số, số hợp đồng, số cuộc hẹn — tất cả hiện lên báo cáo mỗi tuần. Còn sự tự tin của một FC, nỗi sợ chưa nói ra, cái kỹ năng đang thiếu — không có cột nào trong file Excel cho những thứ đó. Mà cái gì không được đo thì không được chú ý. Nên người quản lý dành cả ngày cho báo cáo, và không còn phút nào cho con người đằng sau các con số.

Thứ ba — coaching có cảm giác “chậm”. Push một FC thì thấy kết quả trong tuần. Phát triển một FC thì tính bằng tháng. Khi áp lực chỉ tiêu đè xuống mỗi ngày, ta chọn cái nhanh. Nói thật với bạn nhé — tôi cũng từng chọn cái nhanh, trong nhiều năm. Cho đến khi nhận ra mình đang ở trong một vòng lặp: push để có số tháng này, người mệt mỏi nghỉ việc tháng sau, tuyển người mới, rồi lại push. Cái vòng đó không xây được gì cả. Nó chỉ đốt người.

Hệ thống coaching 4 trụ: Niềm tin — Nhịp — Câu hỏi — Phản hồi

Sau nhiều năm vừa làm vừa sửa, tôi gom cách làm của mình lại thành một hệ thống gồm bốn trụ. Không có trụ nào khó về mặt kỹ thuật. Cái khó là làm đủ và làm đều.

Trụ 1 — Niềm tin trước, số liệu sau

Coaching chỉ hoạt động khi FC dám nói thật. Mà người ta chỉ nói thật với người họ tin là đang đứng về phía mình.

Nếu mọi cuộc nói chuyện giữa bạn và FC đều bắt đầu bằng “Tháng này em thiếu bao nhiêu?”, thì trong đầu FC, bạn là người của công ty — không phải người của họ. Họ sẽ trả lời cho qua, hứa cho xong, và giấu hết những khó khăn thật. Lúc đó mọi kỹ thuật coaching đều vô nghĩa, vì nguyên liệu của coaching là sự thật, mà sự thật thì đã bị khóa lại rồi.

Xây niềm tin không có gì bí ẩn: giữ lời hứa nhỏ, không đem chuyện của FC này kể cho FC khác, khen trước tập thể và góp ý riêng tư, và thỉnh thoảng hỏi một câu không liên quan gì đến doanh số — “Dạo này con bé nhà em sao rồi?” Những thứ đó nghe nhỏ, nhưng nó là móng. Móng không ai nhìn thấy, mà thiếu nó thì mọi thứ xây lên đều nghiêng.

Trụ 2 — Nhịp coaching: đều đặn thắng cường độ

Coaching không phải một sự kiện. Nó là một nhịp — như nhịp tim, quan trọng ở chỗ đều.

Nhịp tôi đang chạy cho đội của mình gồm ba lớp. Gặp 1-1 hàng tuần, 30–45 phút mỗi FC, lịch cố định, không bị dời trừ khi bất khả kháng — đây là xương sống. Debrief sau mỗi lần đi thực địa cùng nhau — ngay sau buổi gặp khách, khi mọi thứ còn nóng, ngồi lại 15 phút hỏi nhau: nãy giờ điều gì làm tốt, điều gì làm lại thì sẽ làm khác. Và review tháng — lùi ra xa hơn, nhìn cả chặng: mục tiêu, kỹ năng, và cả câu hỏi lớn hơn là em còn muốn đi tiếp với nghề này không.

Điểm quan trọng nhất của nhịp không nằm ở nội dung từng buổi — mà ở chỗ nó có thật và có đều. Một buổi 1-1 tử tế mỗi tuần tạo ra nhiều thay đổi hơn một buổi đào tạo hoành tráng mỗi quý. Vì con người không thay đổi nhờ được truyền cảm hứng một lần. Con người thay đổi nhờ được đồng hành nhiều lần.

Trụ 3 — Câu hỏi trước, câu trả lời sau

Đây là trụ khó nhất với những ai từng là người bán giỏi — trong đó có tôi.

Khi FC kể một tình huống khó, phản xạ đầu tiên của người từng làm sales tốt là đưa ngay giải pháp: “Chỗ đó em phải nói thế này…” Nhanh, hiệu quả, và… hại về lâu dài. Vì mỗi lần mình trả lời thay, FC học được một điều: không cần nghĩ, cứ hỏi sếp. Ba năm sau, bạn có một đội chỉ biết chờ chỉ đạo — và bạn tự hỏi tại sao mình mệt thế.

Người coach giỏi làm ngược lại: hỏi để FC tự tìm ra. “Theo em thì khách đang lo điều gì thật sự?” — “Nếu được làm lại buổi đó, em sẽ đổi chỗ nào?” — “Em nghĩ mình cần gì để lần sau tự tin hơn?” Những câu hỏi mở kiểu này chậm hơn việc đưa đáp án, nhưng nó xây một thứ mà đáp án không xây được: khả năng tự suy nghĩ. Mà thật ra, câu trả lời FC tự tìm ra bao giờ cũng được thực hiện nghiêm túc hơn câu trả lời được phát cho.

Đi kèm với hỏi là nghe. Nghe thật — không phải im lặng chờ đến lượt mình nói. Có những buổi 1-1 tôi nói chưa đến một phần ba thời gian, và đó thường là những buổi hiệu quả nhất.

Trụ 4 — Phản hồi đồng phát triển

Trụ cuối cùng là cách đưa phản hồi. Tôi gọi cách của mình là phản hồi đồng phát triển — nghĩa là phản hồi để cả hai cùng lớn lên, không phải để một người phán xét một người.

Nguyên tắc lõi có mấy điều. Phản hồi dựa trên hành vi cụ thể quan sát được, không dựa trên tính cách — “buổi gặp hôm qua em nói liên tục 20 phút đầu mà chưa hỏi khách câu nào” thay vì “em nói nhiều quá”. Phản hồi kịp thời — trong ngày, không để dồn đến cuối tháng thành một bản cáo trạng. Bắt đầu bằng việc để FC tự đánh giá trước — bạn sẽ ngạc nhiên vì đa số tự nhìn ra vấn đề chính xác hơn mình tưởng. Và kết thúc bằng một hành động cụ thể cho lần tới, chỉ một thôi — người ta không sửa được năm thứ cùng lúc.

Tôi đã hệ thống hóa cách phản hồi này thành một quy trình 7 bước đầy đủ — sẽ có một bài riêng đi sâu vào từng bước, vì nó xứng đáng được viết kỹ.

Những sai lầm tôi từng mắc — và vẫn thấy khắp nơi

Biến buổi coaching thành buổi kiểm điểm. Lịch ghi là “coaching 1-1” nhưng nội dung là dò số và truy trách nhiệm. FC đi họp với tâm thế đi nộp bài. Sau vài lần, họ bắt đầu kiếm cớ bận. Không phải họ trốn coaching — họ trốn cảm giác bị xử.

Chỉ coaching người yếu. Ai thiếu số thì được “quan tâm”, ai đủ số thì được yên. Nghe hợp lý, nhưng nó gửi đi một thông điệp ngầm rất tệ: được sếp ngồi cùng nghĩa là mình đang có vấn đề. Trong khi đó người giỏi — những người có thể đi xa nhất nếu được phát triển — thì bị bỏ mặc, đến khi họ rời đi tìm nơi nào đó cho họ lớn tiếp.

Copy chính mình dán lên người khác. Cách mình từng bán được không có nghĩa là cách duy nhất. Tôi từng ép một bạn FC vốn trầm tính phải nói chuyện theo kiểu sôi nổi của tôi — kết quả là bạn ấy đánh mất luôn cái thế mạnh thật của mình: sự chân thành khiến khách hàng yên tâm. Coaching là giúp người ta trở thành phiên bản tốt hơn của chính họ, không phải bản sao của mình.

Coaching bằng lời khuyên thay vì bằng câu hỏi. Đã nói ở trên, nhưng đáng nhắc lại — vì đây là lỗi tôi phải sửa lâu nhất, và thú thật đến giờ thỉnh thoảng vẫn phải tự kéo mình lại.

Làm được ba tuần rồi bỏ. Sai lầm phổ biến nhất. Coaching không có kết quả tức thì, nên rất dễ bị gạt sang một bên khi tháng cao điểm ập tới. Nhưng nhịp coaching mà đứt thì niềm tin cũng đứt theo — và lần khởi động lại bao giờ cũng khó hơn lần đầu.

Bắt đầu từ tuần này — không cần chờ đủ điều kiện

Nếu bạn đang dẫn một đội và muốn chuyển từ quản lý sang coaching, đây là những việc làm được ngay, không cần ngân sách hay sự cho phép của ai.

Tuần này: chọn một FC — chỉ một — và hẹn một buổi 30 phút. Vào buổi đó, bạn chỉ được hỏi và nghe. Ba câu hỏi là đủ: “Điều gì đang khó nhất với em lúc này?” — “Em đã thử những cách nào rồi?” — “Anh/chị giúp được gì cho em?” Không chốt chỉ tiêu, không nhắc số. Chỉ vậy thôi. Bạn sẽ ngạc nhiên với những gì mình nghe được.

Tuần sau: đi thực địa cùng một FC. Ngồi quan sát, không cướp lời, không nhảy vào chốt thay. Xong buổi thì debrief 15 phút — để bạn ấy tự nhận xét trước.

Trong tháng: dựng nhịp 1-1 cố định cho cả đội, mỗi người một khung giờ mỗi tuần. Mở một cuốn sổ coaching — mỗi FC một trang, ghi lại điều họ đang tập trung cải thiện, để buổi sau nối tiếp buổi trước thay vì bắt đầu lại từ đầu.

Và một điều để đo lường: đừng chỉ nhìn doanh số để đánh giá coaching có hiệu quả không. Nhìn vào hành vi — FC có chủ động kể khó khăn thật với bạn không, có tự đề xuất giải pháp trước khi hỏi không, có dám thử cái mới không. Số sẽ đến sau hành vi. Luôn là vậy.

Điều còn lại sau tất cả

Thỉnh thoảng tôi nghĩ lại về người anh tốt bụng năm đó — người đã chìa tay ra đúng lúc tôi cần nhất, và tôi đã không dám nắm. Tôi không trách mình. Ở tuổi đó, với những gì tôi có lúc đó, sợ là phản ứng dễ hiểu.

Nhưng chính vì đã từng là đứa đứng yên vì sợ, tôi hiểu giá trị của một người chịu ngồi xuống bên cạnh. Nghề này sẽ luôn có chỉ tiêu, có bảng xếp hạng, có những cuối tháng nghẹt thở. Những thứ đó không biến mất. Điều mình chọn được là: giữa tất cả áp lực đó, người của mình có ai đó đứng về phía họ hay không.

Quản lý tạo ra những con số của tháng này. Coaching tạo ra những con người của năm sau. Và khi nhìn lại một chặng đường làm nghề, tôi nghĩ thứ đáng kể không phải là mình đã đạt bao nhiêu phần trăm chỉ tiêu — mà là có bao nhiêu người đã lớn lên vì từng đi cùng mình.

Đọc thêm trong cùng chủ đề

Nếu bạn muốn đi sâu vào cách đưa phản hồi và cấu trúc một buổi gặp:

Hai kỹ năng nền của mọi người coach — hỏi và nghe:

Khi đội của bạn rơi vào từng tình huống cụ thể:

Và nếu bạn còn phân vân mình đang quản lý hay đang coaching:

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Zalo Kết nối với Khải