Bài viết được xem nhiều?

Thiết kế cuộc đời: Sống có chủ đích thay vì để cuộc đời cuốn đi

Có một buổi trưa, tôi đi qua một cây cầu ở Cần Thơ. Nắng gắt, cái loại nắng làm mặt đường như bốc hơi. Giữa cầu, một người đàn ông lớn tuổi đang gò lưng đẩy chiếc xe dừa tươi lên dốc. Tôi không biết ông bao nhiêu tuổi, không biết ông có con cháu không, không biết vì sao trưa nắng như vậy ông vẫn phải bán từng trái dừa. Tôi dừng xe lại nhìn một lúc. Không phải vì tội nghiệp — tôi ghét cái kiểu thương hại đó. Mà vì trong đầu tôi tự bật lên một

Di sản: Để lại gì cho thế hệ sau — không chỉ là tiền

Tôi nhớ mãi một buổi chiều ngồi làm hồ sơ cho một gia đình. Người bố mất vì tai nạn. Đột ngột, không một lời báo trước. Để lại một đứa con ba tuổi. Trong lúc tôi cầm trên tay bộ giấy tờ và những con số chi trả, thì thằng bé chạy vòng vòng khắp phòng — leo lên ghế, kéo rèm cửa, cười khanh khách. Nó không biết chuyện gì đang xảy ra. Nó chỉ thấy hôm nay có nhiều người lạ đến nhà. Tôi ngồi đó, không có cảm giác nào là đúng cả. Trong phòng có

Dạy con về tiền: Nền tảng tài chính từ khi còn nhỏ

Mỗi chiều đón con gái đi học về, câu chuyện lặp lại gần như y hệt nhau. Xe vừa dừng trước cổng trường là bé đã chỉ tay vào tủ bánh: “Ba ơi, mua cho con cái này.” Tôi thương con, thấy cũng chẳng đáng bao nhiêu, nên gật đầu. Mười lăm nghìn. Hai chục nghìn. Có hôm thêm hộp sữa, thêm gói kẹo. Cho đến một tối, tôi ngồi nhẩm lại chi tiêu trong tháng. Cộng riêng khoản bánh và quà vặt cho con, con số dừng lại ở gần một triệu đồng. Tôi ngồi im một lúc. Không

Tài chính hôn nhân – Xây nền tảng gia đình vững trước khi xây nhà

Thời tôi mới vào nghề, thu nhập chỉ khoảng 12 triệu một tháng. Vợ tôi lúc đó đang nghỉ thai sản, ở nhà chăm con nhỏ. Tôi quyết định tham gia một hợp đồng bảo hiểm — tự đóng phí hàng tháng, đều đặn. Với tôi, đó là một quyết định đúng. Tôi biết mình đang làm gì. Nhưng nhìn vào bảng chi tiêu mỗi tháng, vợ tôi thấy một thứ khác. Cô ấy thấy một khoản tiền ra đi trong khi nhà đang thiếu. Thấy chồng “tiêu xài phung phí” đúng lúc không nên. Đi đâu cũng nhắc: “Anh

Học cách học: Kỹ năng quan trọng nhất thế kỷ 21

Có một buổi tối cách đây nhiều năm, tôi tình cờ cầm lên một bộ sách về tài chính cá nhân. Không phải sách dạy làm giàu nhanh — mà là sách dạy cách nhìn về tiền theo một cách khác hoàn toàn. Tôi nhớ cảm giác lúc đó rất rõ: như có người bật đèn lên trong một căn phòng tối. Những thứ tưởng phức tạp bỗng nhiên có logic. Nhưng điều ở lại với tôi lâu nhất không phải là kiến thức trong bộ sách đó. Mà là một nhận ra khác, lặng lẽ hơn: những kiến thức

Hệ thống năng suất cá nhân: Làm ít hơn nhưng đạt nhiều hơn

Có một giai đoạn, tối nào tôi cũng về nhà lúc chín, mười giờ. Mệt rã người. Nhưng khi nằm xuống, có một câu hỏi cứ lởn vởn không chịu đi: hôm nay mình đã làm xong được việc gì quan trọng chưa? Và nhiều đêm, câu trả lời thật là: chưa. Không phải tôi lười. Ngược lại là khác. Đó là những năm đầu tôi mới vào nghề bảo hiểm nhân thọ — cái nghề mà lúc tôi chọn, gia đình hai bên đều cản. Tôi học Quản trị Kinh doanh loại giỏi, và không ai hiểu tại sao một

Kỷ luật bản thân — Nền tảng của mọi thành công bền vững

Hồi nhỏ, ba mẹ tôi đi làm thuê xa. Tôi ở lại trong xóm, sống nhờ vào nhiều người suốt những năm đi học. Nhìn quanh, tôi thấy những gia đình khá hơn chăm lo cho con cháu đủ thứ — còn mình thì không có thứ đó. Tôi không oán trách ai. Nhưng có một điều cứng lại trong lòng từ rất sớm: nếu mình không tự thay đổi, sẽ không ai thay đổi thay mình. Nhiều năm sau, khi nghĩ về hai chữ kỷ luật bản thân, tôi mới hiểu cái khoảnh khắc đó quan trọng thế nào. Vì

Lãnh đạo đội nhóm bảo hiểm: Từ top producer đến team leader

Làm nghề lâu mới hiểu một chuyện nghe hơi ngược đời: người bán giỏi nhất văn phòng thường là người khổ nhất khi được giao lãnh đạo đội nhóm bảo hiểm. Tôi đã chứng kiến cảnh này nhiều lần. Một bạn tư vấn viên liên tục dẫn đầu doanh số, tháng nào cũng được xướng tên, rồi công ty bổ nhiệm lên trưởng nhóm. Ba tháng sau gặp lại, bạn ấy hốc hác hơn, doanh số cá nhân vẫn cao — nhưng cả đội thì im lìm. Người mới tuyển vào rơi rụng dần. Và bạn ấy nói với tôi

1 Comment

Bài viết mới nhất!

Kê khai và thẩm định bảo hiểm: Vì sao trung thực quyết định tất cả

Năm 28 tuổi, tôi vay tiền mua nhà. Trong lúc làm hồ sơ vay, tôi được giới thiệu thêm một giải pháp bảo hiểm. Điều đầu tiên hiện lên trong đầu tôi không phải mức phí, cũng không phải quyền lợi. Đó là tiền sử sức khỏe của chính mình — và câu hỏi mình sẽ kê khai nó ra sao. Tôi ngồi rất lâu với ý nghĩ đó. Không phải vì sợ bệnh, mà vì nghĩ đến cha mẹ. Ông bà vốn không dư dả. Nếu tôi gặp chuyện gì trong hai mươi năm trả nợ phía trước, khoản

Điều khoản hợp đồng bảo hiểm: Những gì bạn buộc phải đọc kỹ

Tám con số quyết định một gia đình được trả tiền hay không 21 ngày. 60 ngày. 90 ngày. 270 ngày. 180 ngày. Hai năm. Một năm. Mười lăm ngày. Tám con số đó không nằm trong tài liệu bán hàng nào. Chúng nằm trong luật và trong điều khoản hợp đồng bảo hiểm — và chúng quyết định một gia đình được trả tiền hay không, vào đúng ngày họ cần nhất. Bạn đọc tới đây thì chắc đã biết ít nhất một nửa. Câu hỏi tôi muốn đặt ra không phải cho bạn: trong đội của bạn, bao

Quyền lợi và chi phí trong hợp đồng bảo hiểm: Đọc để không bất ngờ

Có một lần con tôi phải nhập viện. Điều tôi nhớ rõ nhất hôm đó không phải chẩn đoán, cũng không phải hóa đơn. Mà là hình ảnh con vẫn chạy chơi được trong phòng và ngoài hành lang, còn tôi thì ngồi đó, thấy trong người nhẹ đi một lớp. Lần đó tôi dùng quyền lợi của thẻ chăm sóc sức khỏe. Cảm giác nhẹ ấy không đến từ số tiền được chi trả, mà từ chỗ khác: tôi được toàn tâm lo cho con, thay vì vừa lo cho con vừa nhẩm xem khoản này lấy ở đâu

Các loại sản phẩm bảo hiểm nhân thọ: Phân biệt đúng trước khi chọn

Tôi từng dùng quyền lợi của thẻ bảo hiểm sức khỏe khi con phải nhập viện. Điều tôi nhớ không phải thủ tục. Là hình ảnh con vẫn chạy chơi được trong phòng và ngoài hành lang, còn tôi ngồi đó, thấy nhẹ một cách rất lạ — nhẹ vì không phải vừa lo cho con vừa tính trong đầu xem khoản này lấy ở đâu ra. Mà thật ra, có một chi tiết tôi chỉ nhận ra sau đó khá lâu: thứ tôi dùng hôm ấy không phải sản phẩm chính trong hợp đồng của gia đình mình. Nó là một

Bản chất bảo hiểm nhân thọ: hiểu đúng trước khi quyết định

Năm cậu tôi mất, tôi mới hiểu câu hỏi thật sự là gì Cậu tôi mất vì ung thư khi 49 tuổi. Lúc đó tôi còn trẻ và chưa làm nghề này. Cái mất mát ấy khiến tôi phải đối diện rất sớm với một điều mà phần lớn chúng ta đều biết nhưng không muốn nhìn thẳng: rủi ro không chờ đến khi một gia đình cảm thấy đã sẵn sàng. Trong nhiều năm sau đó, câu hỏi trong đầu tôi dần đổi hình. Ban đầu nó là “chuyện đó có xảy ra không”. Rồi nó thành một câu khác,

Giao tiếp hiệu quả trong công việc: khung 4 mặt trận, 3 lớp

Lần đầu tôi được mời lên chia sẻ trước hội trường, tôi đã tập rất kỹ ở nhà. Tập đến mức thuộc từng đoạn, biết chỗ nào dừng, chỗ nào nhấn. Rồi tôi cầm micro. Chân run. Miệng líu lại. Và gần như quên sạch mọi thứ mình đã chuẩn bị. Hôm đó tôi bước xuống với một cảm giác rất khó chịu — không hẳn là xấu hổ, mà là cái cảm giác biết rõ mình có thứ để nói nhưng không đưa nó ra được. Thứ nằm trong đầu và thứ đến tai người nghe là hai thứ

Tự động hóa công việc cá nhân: bắt đầu từ đâu nếu không code

Trong The Road Ahead xuất bản năm 1995, Bill Gates viết một câu mà tôi mất nhiều năm mới thật sự hiểu: tự động hóa áp lên một quy trình hiệu quả sẽ nhân sự hiệu quả lên, còn tự động hóa áp lên một quy trình kém hiệu quả sẽ nhân sự kém hiệu quả lên. Lần đầu đọc, tôi nghĩ đó là một câu hay để trích. Nhiều năm sau, nhìn lại mấy luồng tự động hóa công việc cá nhân mình từng dựng — chúng chỉ giúp gửi nhanh hơn những báo cáo chẳng ai dùng để ra quyết

Dùng AI trong công việc mà không đánh đổi chất lượng đầu ra

Tôi tự học luyện giọng gần hai năm. Nghe hướng dẫn trên mạng, tập theo, thu âm lại, nghe lại và thấy khá ổn. Trong đầu tôi lúc đó, chuyện luyện giọng coi như xong. Rồi vợ tôi đăng ký cho tôi một lớp học trực tiếp. Buổi đầu tiên, người hướng dẫn ngồi nghe tôi đọc chưa hết một đoạn thì đã dừng lại. Chị chỉ ra một loạt lỗi về âm, về dấu, về nguyên âm và phụ âm — những lỗi tôi đã lặp đi lặp lại suốt gần hai năm mà không hề nghe thấy. Không