Có một buổi tối, tôi tình cờ đọc được một bộ sách về tài chính cá nhân. Không phải loại sách dạy làm giàu nhanh, không có lời hứa đổi đời trong 90 ngày. Chỉ là một cách nhìn về tiền khác hẳn những gì tôi từng nghĩ. Đọc xong, tôi có cảm giác như ai đó vừa bật đèn lên trong một căn phòng mà tôi đã ngồi trong bóng tối suốt mấy năm mà không biết.

Và điều đầu tiên ánh đèn đó chiếu vào — không phải là tương lai. Mà là mấy năm đầu tiên đi làm của tôi.

Tôi ngồi nhẩm lại. Ra trường, đi làm, có lương. Tháng nào cũng có tiền vào. Vậy mà sau vài năm, nhìn lại, tôi gần như không tích lũy được gì đáng kể. Không phải vì lương thấp đến mức không sống nổi. Mà vì tôi đã quản lý tài chính sai — sai một cách rất êm, rất khó nhận ra, đến mức tôi còn tưởng mình đang sống ổn.

Cái sai không nằm ở chỗ tôi tiêu hoang

Nếu bạn hỏi tôi hồi đó có tiêu xài phung phí không, tôi sẽ thành thật nói là không. Tôi không mua đồ hiệu, không đi bar, không có món nợ nào lớn. Nhìn từ bên ngoài, tôi là một người trẻ chi tiêu khá bình thường.

Nhưng đó chính là chỗ đánh lừa.

Cái sai của tôi không nằm ở những khoản lớn — vì tôi có mấy khoản lớn đâu. Nó nằm ở chỗ tôi tiêu tiền theo cảm xúc của từng ngày, không có một cái khung nào cả. Lương về, tôi tiêu. Tiêu đến đâu hay đến đó. Cuối tháng còn nhiêu thì còn, không còn thì thôi, chờ lương tháng sau. Tôi không hề biết mỗi tháng mình thật sự tiêu vào những đâu, khoản nào đáng, khoản nào chỉ là thói quen.

Tôi vận hành tài chính của cả tuổi trẻ mình theo một nguyên tắc duy nhất: có bao nhiêu, xài bấy nhiêu, còn dư thì mới tính. Và vấn đề là — theo cách đó, gần như không bao giờ có phần dư.

Người kiếm được tiền, không có nghĩa là biết giữ tiền

Sau này làm nghề, ngồi làm việc với nhiều bạn trẻ mới ra trường, tôi nhận ra mình hồi đó không đặc biệt gì cả. Tôi thấy lại chính mình trong rất nhiều người.

Có một điều gần như ai cũng mắc, dù thu nhập cao hay thấp: chúng ta được dạy cách kiếm tiền, nhưng chưa ai dạy cách giữ tiền. Suốt mười mấy năm đi học, không có một tiết nào nói cho tôi biết một người đi làm bình thường nên chia đồng lương của mình ra sao, để dành trước hay tiêu trước, quỹ dự phòng là cái gì và vì sao cần nó.

Nên khi ra trường, phần lớn chúng ta bước vào đời với một khoảng trống rất lớn mà không biết là mình đang trống. Ta tưởng chỉ cần kiếm được tiền là ổn. Rồi ta phát hiện ra: kiếm được và giữ được là hai kỹ năng hoàn toàn khác nhau. Có người kiếm rất giỏi mà cả đời không dư, cũng có người thu nhập vừa phải nhưng luôn có một khoản để lưng.

Khác biệt không nằm ở con số lương. Nó nằm ở việc có một hệ thống hay không.

Ba cái sai tôi nhìn ra rõ nhất

Khi ánh đèn đó bật lên, tôi ngồi liệt kê thẳng thắn những chỗ mình đã làm sai. Có ba cái nổi lên rõ nhất.

Thứ nhất, tôi để dành phần còn lại — thay vì để dành trước. Tôi luôn nghĩ: cứ tiêu đi, cuối tháng dư bao nhiêu thì tiết kiệm bấy nhiêu. Nghe rất hợp lý. Nhưng thực tế, “phần còn lại” gần như luôn bằng không, vì nhu cầu tiêu tiền sẽ tự động giãn ra vừa đúng bằng số tiền mình có. Chỉ đến khi tôi làm ngược lại — tách một phần ra ngay khi lương vừa về, trước cả khi tiêu — thì tôi mới bắt đầu có tích lũy thật.

Thứ hai, tôi không hề biết tiền mình đi đâu. Tôi không ghi chép gì, không nhìn lại gì. Mỗi khoản nhỏ lẻ tự nó không đáng kể, nên tôi bỏ qua. Nhưng cộng cả tháng lại, chúng là một con số khiến tôi giật mình. Chi tiêu cảm xúc không bao giờ cảm thấy lớn, vì nó nhỏ từng lần. Nhưng cộng theo tháng, theo năm, nó lớn hơn ta tưởng rất nhiều.

Thứ ba, và cái này đau nhất — tôi bắt đầu quá muộn. Điều bộ sách đó nói làm tôi nhớ mãi: thời điểm tốt nhất để xây nền tài chính là giai đoạn 20 đến 30 tuổi, khi trách nhiệm còn nhẹ và thời gian còn dài. Tôi đã đi qua một phần của quãng đó mà không làm gì cả. Không phải vì tôi lười, mà vì đơn giản là không ai chỉ cho tôi rằng nó quan trọng đến vậy.

Nếu bạn muốn hiểu kỹ hơn cách dựng một cái khung tài chính cho người mới bắt đầu — chia tiền thế nào, bắt đầu từ đâu — tôi có viết chi tiết trong bài quản lý tiền cá nhân từ con số 0. Bài này bạn đang đọc chỉ là phần tôi nhìn lại chính mình; cái khung đầy đủ nằm ở bên đó.

Điều tôi ước có ai nói với mình sớm hơn

Nếu được quay lại nói chuyện với chính mình ngày mới ra trường, tôi sẽ không giảng một bài về đầu tư hay lãi kép. Tôi chỉ nói một câu đơn giản: em không cần kiếm nhiều hơn để bắt đầu, em cần một cái khung.

Bởi vì cái sai lớn nhất của tôi hồi đó không phải là tiêu sai một khoản nào. Nó là sống hoàn toàn không có kế hoạch, rồi tưởng rằng không có kế hoạch cũng là một cách sống ổn. Áp lực tài chính của người trẻ nhiều khi không đến từ việc kiếm ít. Nó đến từ việc không biết tiền mình đang chảy đi đâu, và không có một đồng nào được đặt sang một bên cho ngày mai.

Cái khung đó không cần phức tạp. Ban đầu chỉ cần ba việc: tách một phần để dành ngay khi có thu nhập, biết rõ mỗi tháng mình tiêu vào đâu, và có một khoản dự phòng để không gục ngã trước một biến cố nhỏ. Chỉ ba việc đó thôi, làm sớm vài năm, đã khác rất nhiều so với việc bắt đầu muộn.

Và một điều nữa tôi học được, hơi ngược với suy nghĩ thông thường: việc có kế hoạch tài chính không phải là nhốt mình lại. Nó là cách để mình thật sự tự do — tự do khỏi cái cảm giác thắt ruột mỗi cuối tháng, tự do khỏi nỗi lo một cú va nhẹ của cuộc đời cũng đủ làm mình chao đảo.

Bắt đầu muộn vẫn hơn không bao giờ bắt đầu

Tôi kể lại những cái sai này không phải để bạn thấy nhẹ lòng vì “à, hóa ra ai cũng vậy”. Mà vì tôi tin có những bài học không cần phải tự mình trả giá mới học được — nếu có người đi trước chịu nói thật.

Nếu bạn cũng đang ở những năm đầu đi làm và thấy mình giống tôi ngày đó — có lương mà không có dư, tiêu không rõ vào đâu, chưa để dành được gì — thì tin tốt là: bạn đang nhận ra sớm hơn tôi rất nhiều. Bản thân việc bạn đọc đến đây đã là ánh đèn được bật lên rồi.

Tôi mất mấy năm mới hiểu ra điều đáng lẽ có thể hiểu trong một buổi tối. Nhưng tôi cũng học được rằng thời điểm tốt nhất để bắt đầu là hôm qua, và thời điểm tốt thứ hai là hôm nay. Bạn không sửa được mấy năm đã trôi qua, tôi cũng vậy. Nhưng cái khung tài chính đầu tiên của bạn — bạn hoàn toàn có thể dựng nó ngay từ bây giờ, từ chính đồng lương bạn đang có.

Trưởng thành về tiền bạc, hóa ra, không bắt đầu bằng việc kiếm được nhiều hơn. Nó bắt đầu bằng việc thôi để mọi thứ trôi đi, và ngồi xuống làm cho mình một cái kế hoạch — dù muộn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Zalo Kết nối với Khải