Tôi đã đưa bảng 6 quỹ cho rất nhiều người.
Phản ứng gần như giống nhau. Gật đầu. “Cái này hay thật anh.” Có người chụp lại màn hình, nói tối nay về làm ngay.
Vài tháng sau gặp lại, tôi hỏi thử: bảng đó chạy tới đâu rồi?
Câu trả lời cũng gần như giống nhau: “À… em quên mất.”
Không ai nói dối cả. Họ quên thật.
Và tôi không nghĩ đó là vấn đề trí nhớ.
Khoảng cách giữa hiểu và làm không nằm ở chỗ bạn nghĩ
Chuyện biết 6 quỹ nhưng không thực hiện thường bị gán cho hai chữ: lười, hoặc thiếu kỷ luật.
Tôi không tin điều đó. Những người tôi gặp phần lớn là người đi làm đều đặn, chăm chỉ, có trách nhiệm với gia đình. Họ dậy sớm, họ chạy deadline, họ nuôi con, họ trả nợ đúng hạn. Đó không phải chân dung của người lười.
Lý do được nói ra nhiều nhất là: “Chờ ổn hơn chút nữa.”
Chờ hết khoản nợ này. Chờ qua đợt học phí. Chờ tăng lương. Chờ công việc bớt bấp bênh. Chờ con lớn thêm một chút.
Ngồi làm việc với hàng trăm gia đình trong mấy năm làm nghề, tôi để ý một điều lạ: câu “chờ ổn hơn chút nữa” xuất hiện ở mọi mức thu nhập. Người 12 triệu một tháng nói câu đó. Người 60 triệu một tháng cũng nói y hệt, chỉ khác là con số trong câu chuyện lớn hơn.
Nếu cùng một câu nói xuất hiện ở mọi mức thu nhập, thì thu nhập không phải nguyên nhân.
Mà thật ra, 6 quỹ được sinh ra chính là để dùng cho giai đoạn chưa đủ. Khi đã dư dả rồi, người ta không cần chia tiền nữa — muốn gì làm nấy cũng không sao. Cái bảng đó có giá trị nhất đúng lúc mình đang chật.
Nghĩa là người ta đang chờ đến lúc không còn cần nó nữa mới bắt đầu dùng nó.
Chuyện xảy ra trong chính nhà tôi
Hồi mới vào nghề, thu nhập tôi 12 triệu một tháng. Vợ đang nghỉ thai sản, ở nhà.
Tôi quyết định tham gia một hợp đồng bảo hiểm — tự đóng phí hàng tháng. Tôi biết rõ tại sao mình làm vậy. Trong đầu tôi, đó là quỹ bảo vệ, là thứ phải có trước khi tính đến những thứ khác.
Bà xã nhìn vào chi tiêu gia đình và thấy không đủ. Đi đâu cũng nhắc: “Anh làm không đủ xài.”
Tôi bí. Không phải tức — mà là bí thật sự. Tôi biết mình đúng, nhưng không tìm ra đủ ngôn ngữ để giải thích cho người quan trọng nhất hiểu tại sao phải để riêng một khoản tiền ra khi tiền đang thiếu.
Và khi người sống cùng mình không tin, thì cái “đúng” đó trở nên rất cô đơn.
Nói thật với bạn nhé, đó là giai đoạn tôi hiểu ra một thứ mà không bảng Excel nào dạy được: kế hoạch tài chính không chạy trong đầu một người. Nó chạy trong một cái nhà.
Tôi đã “biết 6 quỹ” từ trước đó rất lâu. Nhưng biết một mình thì hệ thống vẫn không chạy.
(Nếu bạn chưa rõ 6 quỹ gồm những gì và mỗi quỹ giải quyết chuyện gì, tôi đã viết đầy đủ trong bài tổng quan về 6 Quỹ Cuộc Đời — bài này chỉ nói riêng về đoạn khó nhất: đoạn bắt tay vào làm.)
Ba lý do thật, không lý do nào là “lười”
1. Không ai đòi bạn cả
Mọi khoản tiền trong đời bạn đều có người đòi.
Tiền nhà có ngày mùng 5. Học phí có thông báo từ trường. Đám cưới có thiệp. Ngân hàng có tin nhắn nhắc nợ. Điện nước có ngày cắt.
Quỹ hưu trí thì không nhắn tin cho bạn. Quỹ khẩn cấp không gọi điện. Quỹ giáo dục của con không có ngày cắt.
Thứ gì không ai đòi thì luôn xếp cuối hàng. Không phải vì nó ít quan trọng — mà vì hệ thống ưu tiên trong đầu con người vốn chạy theo tiếng ồn, không chạy theo giá trị.
Đó là lý do vì sao một khoản tiền quan trọng nhất đời bạn lại thua một hóa đơn 300 nghìn — chỉ vì hóa đơn kia có ngày hết hạn.
2. Bắt đầu chia tiền nghĩa là phải nhìn thấy con số thật
Muốn chạy 6 quỹ, việc đầu tiên không phải chia. Việc đầu tiên là ngồi xuống viết ra: mỗi tháng vào bao nhiêu, ra bao nhiêu, còn lại bao nhiêu.
Nghe rất kỹ thuật. Nhưng đó là bước nhiều người dừng lại nhất.
Vì con số cuối cùng thường không đẹp. Với người đi làm 5 năm, 8 năm, 10 năm — nhìn vào phần còn lại sau khi trừ hết, cảm giác không dễ chịu chút nào. Có một câu hỏi tự nhiên nảy lên trong đầu: bao nhiêu năm qua tiền của mình đi đâu hết rồi?
Không ai muốn ngồi đối diện với câu hỏi đó vào 10 giờ tối, sau một ngày đi làm mệt.
Nên người ta đóng file lại. Và ngày mai thì có việc khác gấp hơn.
Người ta không sợ chia tiền. Người ta sợ nhìn thấy phần còn lại sau khi chia.
3. Chia tiền là một quyết định có người khác trong đó
Đây là lý do ít được nói nhất, và cũng là lý do làm hỏng nhiều kế hoạch nhất.
Bạn không sống một mình. Số tiền bạn định để riêng ra mỗi tháng là số tiền đang nằm trong ngân sách chung của cả nhà. Bạn cắt nó ra, nghĩa là có thứ gì đó trong nhà phải bớt lại.
Và cái bớt lại đó không cần bạn giải thích với Excel. Nó cần bạn giải thích với một con người — người đang mệt, đang lo, và đang nhìn cùng một số tiền nhưng thấy một thứ hoàn toàn khác.
Hai người có thể cùng nhìn một tờ sao kê và thấy hai câu chuyện khác nhau. Không phải ai đúng ai sai. Chỉ là chưa ngồi lại để nói cùng một thứ.
Tôi mất khá lâu mới học được điều này: 6 quỹ không thất bại ở bước 1. Nó thất bại ở bước 0 — cái bước không có trong bảng, không ai ghi ra, và cũng chẳng ai dạy.
Vậy bước qua nó bằng cách nào
Tôi không có công thức nào thần kỳ. Nhưng có mấy thứ tôi đã làm được và thấy người khác làm được.
Bắt đầu bằng số tiền nhỏ đến mức không phải xin phép ai.
Không phải 5 triệu. Không phải 20% thu nhập. 200 nghìn cũng được. Mục tiêu của tháng đầu tiên không phải tích lũy — mà là chứng minh cho chính bạn rằng cái hệ thống này chạy được trong nhà mình. Số tiền đúng là số tiền nhỏ đến mức không ai phản đối, và đủ lớn để bạn nhớ là mình đang làm.
Mở một quỹ trước, không mở sáu.
Mở cùng lúc 6 tài khoản, 6 dòng ngân sách, 6 mục tiêu — nghe rất gọn trên giấy và rất nản trong đời. Chọn một quỹ mà bạn thấy sợ nhất nếu thiếu. Với phần lớn người đi làm, đó là quỹ khẩn cấp. Với người có con nhỏ, có khi là quỹ sức khỏe. Làm một cái cho chạy hẳn rồi mới thêm cái thứ hai.
Tự động hóa ngay trong ngày lương.
Đừng để việc chia tiền phụ thuộc vào ý chí cuối tháng — vì cuối tháng thì ý chí nào cũng mỏng. Đặt lệnh chuyển khoản tự động vào đúng ngày lương về, chuyển sang một tài khoản khác, tốt nhất là ngân hàng khác để không nhìn thấy mỗi ngày.
Cái bạn cần không phải kỷ luật. Cái bạn cần là một cơ chế không cần đến kỷ luật.
Có một cuộc trò chuyện 20 phút — và đừng dùng chữ “quỹ”.
Nếu bạn sống cùng ai đó, đây là bước quan trọng hơn tất cả những bước trên cộng lại.
Nhưng đừng mở đầu bằng “anh muốn chia tiền theo 6 quỹ”. Nghe như một cuộc họp. Hãy mở đầu bằng một chữ khác: nếu.
“Nếu tháng sau anh nghỉ việc, nhà mình sống được bao lâu?”
“Nếu con phải nhập viện tuần này, mình lấy tiền từ đâu?”
Câu hỏi kiểu đó không phải để dọa nhau. Nó chỉ đưa hai người về cùng một chỗ đứng để nhìn về cùng một hướng. Từ chỗ đó, chuyện chia tiền tự nhiên có lý do — và không còn là ý muốn riêng của một người nữa.
Chấp nhận cái bảng đầu tiên xấu.
Bảng 6 quỹ tháng đầu của bạn sẽ lệch, sẽ thiếu, sẽ phải sửa. Không sao. Một cái bảng xấu đang chạy vẫn hơn một cái bảng đẹp nằm trong thư mục Tải xuống.
Một điều cuối
Tôi nghĩ phần lớn chúng ta không thiếu kiến thức tài chính. Chúng ta thiếu một buổi tối chịu ngồi xuống với con số thật của mình, và một cuộc trò chuyện thật với người sống cùng.
Cả hai thứ đó đều không mất tiền. Nhưng cả hai đều khó hơn việc đọc thêm một bài viết nữa.
Nếu hôm nay bạn chỉ làm được một việc, tôi mong đó là việc nhỏ nhất: mở app ngân hàng, đặt một lệnh chuyển khoản tự động 200 nghìn vào ngày lương tới. Chưa cần biết nó thuộc quỹ nào cũng được.
Vì cái khó nhất của 6 quỹ chưa bao giờ là hiểu nó. Cái khó nhất là lần chuyển khoản đầu tiên.
Còn nếu bạn muốn xem toàn bộ hệ thống — quỹ nào trước, quỹ nào sau, mỗi quỹ nên có bao nhiêu — thì bài viết gốc về 6 Quỹ Cuộc Đời là nơi nên bắt đầu.
