Thử nghĩ một chút.
Sáng mai bạn mở tài khoản đầu tư ra. Con số đang từ 200 triệu, giờ còn 140 triệu.
Không phải mất trắng. Chỉ là giảm 30%.
Bạn sẽ làm gì trong 24 giờ tiếp theo?
Đừng trả lời nhanh. Vì câu trả lời bạn nghĩ mình sẽ làm — và câu trả lời bạn thật sự làm khi con số đó đang đỏ trên màn hình — thường là hai người khác nhau.
Khoảng cách giữa hai người đó chính là thứ mà giới đầu tư gọi là khả năng chịu đựng rủi ro.
Bảng câu hỏi risk tolerance đo được rất ít thứ
Hầu hết app đầu tư bây giờ đều có một bài trắc nghiệm ngắn. Tám câu, ba phút. Xong nó trả về một cái nhãn: “Bạn là nhà đầu tư có khẩu vị rủi ro trung bình cao — mức 4/5.”
Bạn đọc, thấy hơi khoái. Nghe như một lời khen. Rồi bạn bấm đồng ý, chọn danh mục cổ phiếu 80%.
Vấn đề nằm ở chỗ này: bạn trả lời tám câu đó khi trong người đang không mất một đồng nào.
Nó giống như hỏi một người chưa từng lên võ đài rằng “bạn chịu được mấy cú đấm?” Người đó sẽ trả lời bằng trí tưởng tượng, và trí tưởng tượng thì lúc nào cũng dũng cảm hơn cơ thể thật.
Nói thật với bạn nhé, tôi từng làm cái bài test đó. Kết quả ra mức cao. Và tôi tin nó.
Cho đến khi tôi mất 50 triệu.
50 triệu và một cái cảm giác tôi không lường trước
Hồi đó bạn bè xung quanh tôi hay khoe mua đất lời. Người mua mảnh này lời 200, người sang tay mảnh kia lời 300. Tôi nghe riết rồi cũng muốn thử.
Có một người môi giới giới thiệu cho tôi một mảnh. Đất cây lâu năm, nhưng nó nói chắc nịch: sang năm chuyển thổ cư được, xây nhà thoải mái. Giá tốt, mua đi. Tôi tin. Tôi xuống tiền.
Hai năm sau, mảnh đất vẫn nằm đó. Không chuyển được gì cả. Lúc tôi ngồi tìm hiểu kỹ mới biết thêm một chuyện: nếu dự án quy hoạch đi ngang qua, tôi chỉ được đền bù vài chục triệu một mét — thua xa giá tôi mua vào.
Tôi hoảng. Tìm người bán tháo. Lỗ 50 triệu.
Điều đáng nói không phải là con số. 50 triệu đau, nhưng nhà tôi không sập vì 50 triệu. Tôi vẫn đi làm, vẫn có thu nhập, cuộc sống tháng sau vẫn y như tháng trước.
Nghĩa là về mặt tài chính, tôi thừa sức chịu khoản lỗ đó.
Vậy tại sao tôi lại bán tháo?
Ngồi lại sau này tôi mới hiểu: cái làm tôi gãy không phải mức lỗ. Cái làm tôi gãy là cảm giác không biết gì.
Tôi không đọc được quy hoạch. Tôi không hiểu pháp lý đất. Tôi không biết mảnh đất đó đang nằm trong tình huống gì và ba tháng nữa nó sẽ ra sao. Khi bạn không hiểu thứ mình đang cầm, mỗi tin xấu đều nghe như tin cuối cùng. Và trong trạng thái đó, con người không ra quyết định — con người chỉ tìm cách thoát.
Tôi không mất tiền vì thị trường. Tôi mất tiền vì tôi vượt quá ngưỡng chịu đựng của chính mình mà không hề biết.
Ba tầng của khả năng chịu đựng rủi ro
Từ đó tôi bắt đầu tách bạch một thứ mà trước đây tôi gộp làm một. Khả năng chịu đựng rủi ro thật ra không phải một con số. Nó là ba tầng chồng lên nhau, và ba tầng này thường không bằng nhau.
Tầng 1 — Sức chịu về tài chính. Đây là tầng khách quan nhất, tính được bằng số. Nếu khoản đầu tư này về 0 ngày mai, đời bạn thay đổi gì trong 12 tháng tới? Con cái có phải đổi trường không? Tiền học, tiền viện phí, tiền nhà tháng sau có bị ảnh hưởng không? Nếu câu trả lời là “không thay đổi gì cả” thì tầng này của bạn còn dư. Nếu câu trả lời là “tôi phải vay để sống tiếp” thì bạn đang đầu tư bằng tiền không được phép rủi ro.
Tầng 2 — Thời gian bạn có. Cùng một khoản tiền, cùng một người, nhưng để 15 năm và để 18 tháng là hai bài toán hoàn toàn khác. Thị trường có chu kỳ. Người có 15 năm được phép ngồi yên qua một chu kỳ giảm. Người cần tiền sau 18 tháng thì không — họ buộc phải bán vào đúng lúc thị trường quyết định, chứ không phải lúc họ muốn.
Rất nhiều người tưởng mình chịu rủi ro giỏi. Thật ra họ chỉ đang có nhiều thời gian. Đến khi thời gian ngắn lại — sắp mua nhà, sắp cho con đi học, sắp nghỉ hưu — ngưỡng chịu đựng của họ tụt xuống rất nhanh mà danh mục thì vẫn giữ nguyên.
Tầng 3 — Ngưỡng tâm lý. Đây là tầng duy nhất không đo được bằng máy tính. Nó là mức giảm mà bạn còn ngủ được, còn ăn được, còn ra quyết định tỉnh táo được. Vượt qua mức đó, bạn không còn là nhà đầu tư nữa — bạn là người đang tìm lối thoát.
Và có một tầng ẩn nằm dưới cả ba tầng trên, ít ai nhắc tới: mức độ bạn hiểu thứ mình đang cầm. Đây chính là chỗ tôi gãy. Hiểu không làm giá tăng lên, nhưng hiểu quyết định việc bạn có hoảng hay không khi giá xuống. Hai người cùng lỗ 30%, người hiểu tại sao nó xuống thì ngồi được; người không hiểu thì bán.
Mức rủi ro bạn nên nhận không phải là tầng cao nhất trong bốn tầng đó. Nó là tầng thấp nhất.
Đây là câu tôi muốn bạn nhớ nhất trong bài này. Bạn có thể dư dả tiền, dư dả thời gian, nhưng nếu ngưỡng tâm lý của bạn chỉ chịu được mức giảm 15% thì danh mục của bạn phải được thiết kế quanh con số 15% đó. Không phải quanh con số bạn mong mình là.
Nếu bạn đang ở giai đoạn dựng những viên gạch đầu tiên, bản đồ đầu tư dành cho người mới hoàn toàn sẽ cho bạn thấy khả năng chịu đựng rủi ro nằm ở đâu trong toàn bộ bức tranh — vì nó không phải bước đầu tiên, và cũng không phải bước cuối.
Bốn câu hỏi tự kiểm trước khi xuống tiền
Bảng trắc nghiệm ba phút không đo được bạn. Nhưng bốn câu này thì có thể — nếu bạn trả lời thật.
1. Nếu khoản này về 0, cuộc sống 12 tháng tới của tôi thay đổi những gì? Viết ra giấy. Cụ thể. Không viết “chắc cũng ổn”. Viết tên từng khoản chi sẽ bị ảnh hưởng. Nếu danh sách đó có tiền học của con hoặc tiền chữa bệnh của bố mẹ — bạn dừng lại. Đó không phải tiền để đầu tư.
2. Tôi cần tiền này vào lúc nào? Một ngày cụ thể, không phải “chắc vài năm nữa”. Ngày đó lùi lại một năm chính là thời điểm bạn phải bắt đầu giảm rủi ro, dù thị trường đang đẹp cỡ nào.
3. Tôi giải thích được khoản đầu tư này cho một người ngoài ngành trong ba phút không? Nói ra miệng thử. Không được dùng chữ “nghe nói”, “người ta bảo”, “anh kia làm được”. Nếu ba phút đó nghe rời rạc kể cả với chính tai bạn, thì bạn chưa hiểu đủ để chịu nổi lúc nó xuống.
4. Lần gần nhất tôi mất tiền, tôi đã hành xử thế nào? Đây là câu quan trọng nhất, vì nó là bằng chứng chứ không phải dự đoán. Bạn đã giữ hay đã bán? Đã ngủ được hay đã mất ngủ? Đã bàn với vợ chồng hay đã giấu? Cơ thể bạn đã trả lời câu hỏi này rồi. Việc của bạn chỉ là đọc lại nó cho trung thực.
Và nếu bạn vẫn chưa chắc, có một cách rất đơn giản: thử bằng 10% trước.
Đừng bỏ toàn bộ số tiền vào một loại tài sản mới chỉ vì bạn tin mình chịu được. Bỏ 10%. Sống với nó qua một chu kỳ giảm thật. Quan sát chính mình — không quan sát thị trường. Nếu 10% giảm 30% mà bạn vẫn ăn ngủ bình thường, bạn có dữ liệu thật để tăng lên. Nếu 10% đó khiến bạn mở app mười lần một ngày, thì con số thật của bạn nhỏ hơn bạn tưởng rất nhiều — và biết được điều đó chỉ tốn 10%, chứ không tốn cả danh mục.
Làm nghề tư vấn tài chính nhiều năm, ngồi với hàng trăm gia đình, tôi thấy điều này lặp đi lặp lại: người ta hiếm khi thua vì chọn sai tài sản. Người ta thua vì chọn đúng tài sản nhưng ở sai liều lượng so với sức chịu của mình. Rồi bán ra đúng lúc đáy. Rồi kết luận rằng “đầu tư không dành cho tôi”.
Không phải vậy. Chỉ là liều lượng sai thôi.
Biết mình đến đâu không phải là nhát
Có một quan niệm hơi lệch đang khá phổ biến: ai chịu rủi ro cao thì bản lĩnh, ai chịu rủi ro thấp thì yếu.
Mà thật ra, tôi không nghĩ vậy.
Người biết rõ ngưỡng của mình là người có thể ở lại lâu trong cuộc chơi. Còn người tự nhận mình chịu được mức 5/5 rồi biến mất khỏi thị trường sau một lần sập — người đó không mạnh, người đó chỉ chưa từng bị thử.
Đầu tư dài hạn không thắng nhờ những cú lời lớn. Nó thắng nhờ việc bạn còn ở đó, năm này qua năm khác, không bị hất ra giữa đường. Mà muốn còn ở đó, bạn phải chọn một mức rủi ro mà con người bạn — chứ không phải phiên bản dũng cảm trong tưởng tượng của bạn — sống chung được.
Nếu bạn muốn đi tiếp từ đây, phần đầu tư từ đầu dành cho người mới sẽ giúp bạn ráp khả năng chịu đựng rủi ro vào một kế hoạch có thứ tự — thay vì để nó nằm rời như một khái niệm hay ho.
Còn hôm nay, chỉ cần bạn trả lời được một câu thôi cũng đủ:
Con số nào giảm xuống mà bạn vẫn ngủ được?
Con số đó là của bạn. Không ai đặt hộ được. Và một khi bạn biết nó, bạn sẽ thấy đầu tư nhẹ đi rất nhiều — vì bạn không còn phải gồng để làm một người mà bạn không phải.
