Hai năm chờ đợi. Một mảnh đất. Lỗ 50 triệu.
Đó là con số của tôi, không phải con số tôi đọc được ở đâu.
Và điều làm tôi nhớ mãi không phải số tiền — 50 triệu hồi đó đau, nhưng rồi cũng qua. Điều làm tôi nhớ mãi là suốt hai năm đó, tôi thật lòng tin rằng mình đang đầu tư.
Mãi sau này, khi ngồi lại tính từ đầu, tôi mới hiểu: tôi chưa từng đầu tư ngày nào. Tôi đang đầu cơ. Chỉ là tôi gọi nó bằng một cái tên đẹp hơn.
Cái bẫy không nằm ở tài sản, nằm ở cách gọi tên
Chuyện là thế này. Hồi đó tôi thấy mấy đứa bạn khoe mua đất lời. Đứa này lời trăm triệu, đứa kia sang tay được giá. Tôi ngồi nghe, thấy ngứa ngáy.
Rồi tôi gặp một người môi giới. Nó nói mảnh đất ngon lắm anh, đất cây lâu năm thôi nhưng sang năm chuyển thổ cư được, xây nhà thoải mái. Tôi tin. Tôi xuống tiền.
Hai năm trôi qua, không xây được gì. Lúc đó tôi mới ngồi tìm hiểu — thứ đáng lẽ phải làm trước khi mua. Và tôi phát hiện: nếu quy hoạch dự án đi qua, tôi chỉ được đền bù vài chục triệu một mét. Thua xa giá tôi mua vào.
Tôi hoảng. Tìm người bán tháo. Lỗ 50 triệu.
Tôi tức thằng cò. Nhưng nói thật với bạn nhé, cái làm tôi xấu hổ hơn nhiều là biết mình sai từ đầu. Tôi mua bằng cảm giác. Tôi không hiểu gì về đất. Tôi không đọc quy hoạch. Tôi không kiểm tra pháp lý.
Tôi mua vì người khác đang mua.
Và đó chính xác là định nghĩa của đầu cơ.
Vấn đề là: mảnh đất đó hoàn toàn có thể là một khoản đầu tư tử tế — với một người khác. Một người biết đọc quy hoạch, hiểu giá vùng, tính được dòng tiền cho thuê hoặc giá trị sử dụng thật.
Cùng một mảnh đất. Cùng một mức giá. Một người đang đầu tư, người kia đang đầu cơ.
Ranh giới không nằm ở món bạn mua. Nó nằm ở chỗ bạn trông cậy vào đâu để có lời.
Người giàu nhất thành phố và bài học tôi hiểu chậm 15 năm
Hồi mới lên Cần Thơ học đại học, trong thành phố có một đại gia ai cũng biết — trùm buôn cá ba sa xuất khẩu.
Ông cưới vợ cho con, rải thảm đỏ từ trong nhà ra tận cổng, siêu xe rước dâu chạy dài. Cả thành phố bàn tán. Tôi — thằng sinh viên tỉnh lẻ mới lên — đứng nhìn mà ngưỡng mộ.
Chưa đầy một năm sau, cả nhà bị bắt. Vay ngân hàng không trả được.
Lúc đó tôi mới hai mươi mấy tuổi, chỉ thấy choáng. Phải rất nhiều năm sau tôi mới hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Ông ấy không phá sản vì làm ăn dở. Ông ấy phá sản vì đã mượn tiền tương lai để đặt cược vào một chiều giá sẽ tiếp tục đi lên — giá cá, đơn hàng xuất khẩu, thị trường mở rộng. Khi chiều đó dừng lại, không có gì đỡ.
Nhìn từ ngoài, đó là một doanh nghiệp lớn. Nhìn vào bên trong cấu trúc tiền, đó là một vụ đầu cơ khổng lồ được mặc bộ vest doanh nhân.
Ngồi làm việc với hàng trăm gia đình nhiều năm nay, tôi thấy chuyện này lặp lại ở quy mô nhỏ hơn nhưng cùng một hình dạng. Người ta không sạt nghiệp vì chọn sai kênh. Người ta sạt nghiệp vì đặt cược nhiều hơn mức mình chịu được, vào một thứ mình không kiểm soát được.
Nếu bạn muốn nhìn toàn cảnh hơn về chuyện tiền của mình nên đi đâu và theo thứ tự nào, tôi có viết kỹ hơn trong bản đồ đầu tư cho người mới bắt đầu — bài này chỉ đào một lát cắt nhỏ trong đó.
Ba câu hỏi tôi vẫn dùng đến giờ
Sau vụ mất 50 triệu, tôi không bỏ đầu tư. Tôi chỉ tự bắt mình trả lời ba câu trước khi bỏ tiền vào bất cứ thứ gì.
Câu 1: Tôi kỳ vọng lời từ đâu?
Có đúng hai nguồn thôi.
Từ chính thứ tài sản đó tạo ra — tiền thuê, cổ tức, lãi trái phiếu, lợi nhuận doanh nghiệp làm ra được. Đây là đầu tư.
Từ túi của người mua sau tôi — tôi mua 1 tỷ, tôi cần ai đó mua lại 1,3 tỷ. Đây là đầu cơ.
Câu này nghe đơn giản nhưng nó lộ ra rất nhiều thứ. Hồi mua mảnh đất kia, nếu ai hỏi tôi “lời ở đâu ra”, câu trả lời thật lòng sẽ là: “chắc là có người mua lại giá cao hơn”. Không có chữ nào về dòng tiền. Không có chữ nào về giá trị sử dụng.
Đó là lúc tôi nên dừng lại. Nhưng hồi đó không ai hỏi tôi câu đó. Kể cả tôi.
Câu 2: Nếu không bán được trong 5 năm, thứ này còn cho tôi gì không?
Một căn nhà cho thuê được: 5 năm vẫn có tiền thuê chảy vào. Một cổ phiếu doanh nghiệp làm ăn tốt: 5 năm vẫn có cổ tức, doanh nghiệp vẫn lớn lên. Một mảnh đất nông nghiệp không canh tác được, không cho thuê được, không xây được: 5 năm là 5 năm tiền nằm chết, cỏ mọc.
Đầu tư có thể đứng yên mà vẫn sống. Đầu cơ phải có người mua tiếp mới sống.
Câu 3: Tôi biết vì sao mình mua — bằng lý do viết ra giấy được, hay bằng cảm giác?
Đây là câu khó chịu nhất. Vì nếu bạn thành thật, bạn sẽ thấy rất nhiều quyết định của mình chỉ có một lý do duy nhất: người khác đang làm và có vẻ được.
“Bạn bè làm được” không phải thông tin. Đó là tâm lý bầy đàn mặc vest.
Mỗi loại tài sản có ngôn ngữ riêng của nó. Bất động sản có ngôn ngữ pháp lý và quy hoạch. Cổ phiếu có ngôn ngữ báo cáo tài chính. Vàng có ngôn ngữ vĩ mô. Nếu tôi chưa học ngôn ngữ đó mà vẫn xuống tiền — tôi không đầu tư. Tôi đang đánh bạc với tiền thật, trong một sòng bài trang trí giống văn phòng.
Vậy đầu cơ có xấu không?
Không. Tôi không nghĩ vậy. Và tôi không muốn bạn đọc bài này rồi thấy sợ.
Đầu cơ là một hoạt động có thật, có người sống được với nó, và nó giữ cho thị trường có thanh khoản. Vấn đề chưa bao giờ là “đầu cơ xấu”.
Vấn đề là gọi nhầm tên.
Khi bạn biết mình đang đầu cơ, bạn hành xử khác hẳn: bạn chỉ bỏ vào số tiền mất được, bạn đặt sẵn điểm dừng, bạn không vay để đánh, bạn không đem tiền học của con vào đó.
Còn khi bạn tưởng mình đang đầu tư dài hạn — bạn dồn nhiều hơn, bạn “gồng” lâu hơn, bạn vay thêm để trung bình giá, và bạn tự an ủi bằng câu “đầu tư thì phải kiên nhẫn”.
Nguy hiểm không nằm ở hành động. Nguy hiểm nằm ở việc dùng kỷ luật của đầu tư để bảo vệ một quyết định đầu cơ.
Trong hệ thống 6 Quỹ Cuộc Đời mà tôi hay chia sẻ, phần “được phép mạo hiểm” nằm gọn trong Quỹ Đầu Tư — và nó chỉ được mở ra sau khi Quỹ Dự Phòng và Quỹ Sức Khỏe đã đầy. Không phải vì tôi bảo thủ. Mà vì tôi đã từng thấy chuyện gì xảy ra với một gia đình khi khoản đặt cược nằm nhầm chỗ.
Điều tôi ước có ai nói với mình năm đó
Nếu quay lại được, tôi sẽ không nói với thằng tôi hai mươi mấy tuổi rằng “đừng mua đất”. Nó sẽ không nghe đâu.
Tôi chỉ hỏi nó đúng một câu: “Nếu không ai mua lại mảnh đất này, mày còn lời chỗ nào?”
Nếu nó ngồi im được ba giây mà không trả lời được — thì nó đã biết câu trả lời rồi.
Mà thật ra, tôi nghĩ 50 triệu đó là học phí rẻ. Nhiều người trả bằng cả căn nhà, bằng cả tuổi hưu, và trả rất muộn.
Trưởng thành về tiền không phải là biết chọn kênh nào lời nhất. Là biết gọi đúng tên thứ mình đang làm — rồi chấp nhận cái giá đi kèm với cái tên đó, một cách tỉnh táo.
Nếu bạn đang chuẩn bị bỏ những đồng đầu tiên vào một thứ gì đó, tôi khuyên bạn đi từ nền móng trước khi chọn kênh đầu tư. Không nhanh hơn đâu. Nhưng ít phải quay lại sửa hơn.
Nguyễn Hoàng Khải
Làm đúng – Sống đúng
Cùng 6PLAN.vn
