Năm đó tôi mất 50 triệu.
Không phải vì bị lừa. Hay đúng hơn — không chỉ vì bị lừa.
Tôi mua một mảnh đất cây lâu năm — khoản đầu tư đầu tiên trong đời. Người môi giới nói sang năm sẽ chuyển được thổ cư, xây nhà được, đất khu đó đang lên. Tôi tin. Xuống tiền.
Hai năm sau, mảnh đất vẫn là mảnh đất. Không chuyển được gì. Lúc ngồi tìm hiểu kỹ tôi mới biết thêm một chuyện: nếu dự án quy hoạch đi qua khu đó, mức đền bù tôi nhận được thua xa giá tôi đã mua vào.
Tôi hoảng. Nhờ người bán tháo. Lỗ 50 triệu.
Nhưng cái đau nhất hôm đó không phải mất tiền. Cái đau là khi ngồi lại một mình và biết rất rõ: mình sai từ trước lúc xuống tiền.
Lý do thật sự tôi mua mảnh đất đó
Nếu bạn hỏi tôi lúc đó vì sao mua, tôi sẽ trả lời rất trơn tru: đất khu đó sắp lên, giá còn mềm, mua sớm thì lời.
Nhưng đó không phải lý do thật.
Lý do thật là trong nhóm bạn tôi, có mấy người mua đất và lời. Họ kể trong bữa nhậu. Họ đưa hình lô đất. Họ nói con số. Và tôi ngồi đó, nghe, rồi thấy trong người có một cảm giác rất khó chịu — không hẳn là ganh tị, mà giống như đang đứng ở sân ga nhìn chuyến tàu chạy đi mà mình chưa kịp bước lên.
Tôi mua vì cảm giác đó. Không phải vì tôi hiểu mảnh đất mình mua.
Nói thật với bạn nhé — tôi không đọc quy hoạch. Không kiểm tra pháp lý. Không hỏi ai làm nghề. Không biết đất cây lâu năm khác đất thổ cư ở chỗ nào, và ai là người có quyền cho phép chuyển đổi. Tôi có mỗi một thứ: niềm tin rằng nếu người khác làm được thì mình cũng làm được.
Đó là sai lầm khi đầu tư lần đầu mà tôi thấy phổ biến nhất. Người ta không thua vì chọn nhầm loại tài sản. Người ta thua vì chọn bằng cảm giác sợ chậm chân.
FOMO đầu tư: cùng một kịch bản, chỉ đổi tên tài sản
Làm nghề tài chính nhiều năm, ngồi nói chuyện với nhiều gia đình, tôi thấy câu chuyện của mình lặp lại hoài — chỉ thay tên tài sản.
Có giai đoạn ai cũng nói về đất nền. Rồi tới giai đoạn ai cũng nói về chứng khoán, mở tài khoản trong ba ngày, bạn bè khoe lãi trên Facebook. Rồi tới crypto. Rồi tới vàng. Mỗi đợt sóng, tôi lại nghe cùng một câu từ những người khác nhau:
“Anh ơi, kênh này đang ngon lắm, em thấy mấy đứa bạn làm được.”
Và mỗi lần như vậy, tôi hay hỏi lại ba câu rất đơn giản. Bạn kiếm lời bằng cách nào — cụ thể là tiền đó từ đâu ra? Nếu nó giảm 30%, bạn có biết vì sao không? Nếu tháng sau bạn cần tiền gấp, bao lâu bạn bán được?
Phần lớn không trả lời được câu nào.
Không phải vì họ dại. Tôi cũng từng không trả lời được — và tôi học Quản trị Kinh doanh. Mà thật ra, kiến thức trường lớp không giúp gì mấy ở đây. Điều đang xảy ra không phải chuyện thiếu thông tin. Nó là chuyện cảm xúc đi trước lý trí, và lý trí sau đó bận đi tìm lý do để bào chữa cho quyết định đã lỡ đưa ra rồi.
Có một chi tiết tôi để ý: khi người ta kể về khoản đầu tư đang lời, họ kể rất chi tiết. Nhưng khi hỏi về rủi ro, câu trả lời luôn chung chung — “thì cũng có rủi ro chứ”, “nhưng mà lâu dài vẫn lên”. Càng chung chung, càng cho thấy người đó chưa từng ngồi nghĩ về khả năng mình mất tiền.
“Bạn bè làm được” không phải là thông tin
Đây là chỗ tôi mất 50 triệu mới hiểu.
“Bạn bè làm được” nghe giống một dữ kiện. Nó có nhân vật thật, có con số thật, có bằng chứng thật. Nhưng nó không nói cho bạn biết bất kỳ điều gì về khoản đầu tư mà bạn sắp xuống tiền.
Nó không nói bạn của bạn mua ở mức giá nào, thời điểm nào, giữ bao lâu, chịu được rủi ro tới đâu, có nguồn thu khác không, và quan trọng nhất — có bao nhiêu người cùng mua như vậy mà lỗ nhưng không kể.
Đó là tâm lý bầy đàn mặc vest. Nó không xuất hiện dưới dạng một đám đông chen lấn. Nó xuất hiện dưới dạng một bữa cà phê, một câu chuyện thân tình, một cái ảnh chụp màn hình. Rất lịch sự, rất đáng tin — và vẫn là bầy đàn.
Từ chuyện đó, tôi rút ra một điều mà tới giờ vẫn là nguyên tắc của tôi:
Mỗi loại tài sản có một ngôn ngữ riêng. Nếu tôi chưa học ngôn ngữ đó, tôi không đang đầu tư — tôi đang cờ bạc với tiền thật.
Đất có ngôn ngữ của đất: pháp lý, quy hoạch, mục đích sử dụng, thanh khoản khu vực. Cổ phiếu có ngôn ngữ của doanh nghiệp: dòng tiền, lợi nhuận, nợ, ban lãnh đạo. Quỹ mở có ngôn ngữ của phí và kỷ luật thời gian. Chúng không hoán đổi cho nhau được. Giỏi một thứ không có nghĩa là hiểu thứ còn lại.
Và điểm khác nhau giữa đầu tư với cờ bạc không nằm ở loại tài sản. Chứng khoán không tự động là đầu tư. Đất không tự động là đầu tư. Nó nằm ở chỗ bạn có biết mình đang lời bằng cơ chế nào hay không. Nếu câu trả lời duy nhất là “vì nó sẽ lên” — thì đó là cờ bạc, chỉ khác là sòng bạc này có hợp đồng công chứng.
Chuyện chọn kênh nào, bắt đầu bằng bao nhiêu, đi theo thứ tự nào — tôi có viết kỹ hơn trong bản đồ đầu tư cho người mới bắt đầu. Bài này tôi chỉ muốn dừng ở một chuyện thôi: thứ cần chuẩn bị trước tiên không phải là tiền, mà là cách mình ra quyết định.
Bốn câu hỏi tôi tự hỏi trước mỗi lần xuống tiền
Sau lần đó, tôi không trở nên giỏi đầu tư. Tôi chỉ trở nên chậm hơn.
Bây giờ trước khi bỏ tiền vào bất cứ thứ gì, tôi tự hỏi bốn câu. Không phải để tìm ra khoản đầu tư hoàn hảo — mà để biết mình có đang tỉnh táo hay không.
Một — Tôi lời bằng cơ chế nào? Tiền đó từ đâu chảy về tôi? Từ giá tăng vì có người mua lại giá cao hơn? Từ dòng tiền thật mà tài sản tạo ra? Nếu tôi chỉ trả lời được “vì nó sẽ lên”, nghĩa là tôi đang đặt cược vào việc có người sẵn sàng trả cao hơn tôi — chứ không phải vào bản thân tài sản.
Hai — Nếu nó giảm 30%, tôi có biết vì sao không? Câu này quan trọng hơn câu trên. Nếu tôi hiểu thứ mình mua, tôi sẽ hình dung được kịch bản xấu và nguyên nhân của nó. Nếu tôi không hình dung được kịch bản xấu nào cả — đó không phải vì nó an toàn. Đó là vì tôi chưa hiểu.
Ba — Nếu cần tiền gấp, bao lâu tôi bán được? Đây là thứ tôi đã bỏ qua hoàn toàn. Mảnh đất đó tôi không bán được trong một tuần, cũng không bán được đúng giá. Thanh khoản không phải chuyện nhỏ — nó quyết định bạn ra quyết định trong tư thế chủ động hay trong tư thế hoảng loạn. Mà người hoảng loạn thì luôn bán rẻ.
Bốn — Tôi đang đầu tư bằng tiền của quỹ nào? Câu này tôi học được muộn nhất, và nó cứu tôi nhiều nhất. Tiền dùng để đầu tư phải là tiền đã được phân định rõ là tiền đầu tư — không phải tiền dự phòng khẩn cấp, không phải tiền học của con, không phải tiền sẽ cần trong 12 tháng tới. Khi bạn đầu tư bằng tiền không thuộc về nó, mọi biến động đều biến thành áp lực. Và áp lực làm hỏng quyết định nhanh hơn bất kỳ biến động thị trường nào.
Không biết bạn có từng ngồi tính lại một khoản tiền mình đã mất chưa. Cảm giác lúc đó rất lạ — mình không tiếc số tiền bằng tiếc cái phiên bản của mình đã quyết định quá nhanh.
Điều tôi thật sự mua được với 50 triệu đó
Nhìn lại, tôi không gọi đó là mất trắng.
50 triệu đó mua cho tôi một thứ: sự tôn trọng đối với những thứ mình chưa hiểu. Trước đó tôi nghĩ đầu tư là chuyện tìm ra cơ hội đúng. Sau đó tôi hiểu đầu tư trước hết là chuyện biết rõ mình đang đứng ở đâu trong hiểu biết của chính mình.
Điều đáng nói là tôi vẫn tiếp tục đầu tư. Bài học không phải là “đừng đầu tư, rủi ro lắm” — sợ hãi cũng là một dạng ra quyết định bằng cảm xúc, chỉ ngược chiều. Bài học là: tôi không xuống tiền vào thứ tôi không giải thích được cho một người khác nghe.
Nếu bạn đang chuẩn bị đầu tư lần đầu, có lẽ thứ đáng làm trước tiên không phải là chọn kênh, mà là ngồi lại xem mình nên bắt đầu từ đâu và theo thứ tự nào. Chậm vài tháng không làm bạn nghèo đi. Nhưng nhanh một quyết định thì có thể.
Tiền mất rồi có thể kiếm lại được. Cái khó kiếm lại hơn là những năm mình đã dùng để trả cho một quyết định đưa ra trong ba mươi giây.
