Tôi lớn lên trong một gia đình thiếu thốn. Ba mẹ tôi thường đi làm xa; trong những năm đi học, tôi nhận nhiều sự cưu mang từ người trong xóm. Nhìn các gia đình có điều kiện chăm lo cho con, tôi sớm hiểu rằng muốn tương lai khác đi thì bản thân phải chủ động thay đổi.
Cái đó cho tôi quyết tâm.
Nhưng đây là điều tôi chỉ hiểu ra sau vài năm trong nghề: quyết tâm đưa tôi qua được năm đầu tiên, và gần như không giúp gì cho những năm sau. Năm đầu, nghề này chỉ cần bạn chịu đi, chịu gặp, chịu bị từ chối — quyết tâm làm được việc đó. Đến năm thứ ba, khi công việc đòi bạn xây một thứ chạy được cả những tuần bạn mệt, thì quyết tâm không đủ nữa. Nó không phải là thứ chuyển hóa được thành hệ thống.
Tôi thấy điều này lặp lại ở nhiều người: vào nghề bằng một động lực rất mạnh, rồi ba năm sau vẫn làm y hệt cách họ làm ở tháng thứ sáu. Không phải họ lười. Là vì chưa ai nói cho họ biết: lộ trình sự nghiệp bảo hiểm không phải một cái thang mà bạn leo bằng cách làm nhiều hơn thứ đang làm.
Câu trả lời nhanh: lộ trình này thật ra là gì
Nói ngắn gọn thế này. Nghề tư vấn bảo hiểm có bốn chặng, và mỗi lần chuyển chặng, thứ thay đổi không phải chức danh — mà là thứ tạo ra kết quả cho bạn.
Chặng một, kết quả đến từ hoạt động và những cuộc gặp. Chặng hai, từ dữ liệu và quy trình bạn dựng cho riêng mình. Chặng ba, từ một năng lực bạn chọn đào sâu. Chặng bốn, từ tài sản nghề nghiệp bạn đã tích lũy được.
Tôi gọi bốn lần đó là bốn lần chuyển vai. Mỗi lần chuyển vai, bạn phải buông một thứ từng làm nên mình. Đó là phần khó nhất, và cũng là phần ít được nói ra nhất trong các buổi giới thiệu nghề.
Vì sao gọi đúng tên lộ trình lại quan trọng đến vậy
Phần lớn người đang cân nhắc vào nghề hình dung lộ trình theo kiểu bậc thang: tư vấn viên → nhóm trưởng → quản lý → giám đốc. Cách hình dung đó không sai về mặt sơ đồ tổ chức, nhưng nó gây hiểu lầm ở chỗ quan trọng nhất: nó khiến người ta tin rằng đi từ bậc này lên bậc kia là chuyện của làm nhiều hơn và lâu hơn.
Thực tế không vận hành như vậy.
Tôi từng gặp nhiều người bán rất giỏi. Số hợp đồng cao, khách quý họ, có mặt ở mọi bảng thành tích. Rồi họ được đưa lên vị trí quản lý — và đội của họ không lớn nổi. Không phải vì họ kém. Là vì thứ làm nên họ ở chặng trước — phản xạ tự làm cho nhanh — chính là thứ cản họ ở chặng sau. Làm giúp một lần thì bạn mới xong việc. Làm giúp mười lần thì bạn đó không có cơ hội tự làm được.
Ở chiều ngược lại, tôi cũng gặp những người rời nghề sau hơn một năm với một câu gần như giống nhau: “Em làm hoài mà không thấy khá lên.” Nhìn kỹ thì họ làm rất chăm — nhưng chăm theo đúng cách của tháng đầu tiên, lặp lại trong nhiều tháng. Họ không mắc ở nỗ lực. Họ mắc ở chỗ không ai nói cho họ biết rằng cách làm của tháng đầu tiên có hạn sử dụng.
Vậy nên gọi đúng tên lộ trình không phải chuyện chữ nghĩa. Nếu bạn nghĩ đây là cái thang, bạn sẽ đo tiến bộ bằng thời gian và số hợp đồng — hai chỉ số dễ khiến người ta yên tâm sai. Nếu bạn nghĩ đây là bốn lần chuyển vai, bạn sẽ hỏi một câu khác hẳn: thứ đang tạo ra kết quả cho tôi lúc này là gì, và tôi đã sẵn sàng đổi sang thứ tiếp theo chưa?
Một điều nữa cần nói thẳng. Không phải ai vào nghề cũng đi hết bốn chặng — trong những đội tôi từng làm việc cùng, một phần đáng kể người mới rời đi trong vài năm đầu. Tôi không đưa ra đây một con số, vì con số đó khác nhau giữa các công ty và các đội. Nhưng đó chính là câu bạn nên hỏi thẳng nơi bạn định vào: trong một trăm người vào nghề năm ngoái ở đây, bây giờ còn bao nhiêu người đang hoạt động? Lộ trình dưới đây không phải lời hứa về nơi bạn sẽ đến. Nó là bản đồ để bạn biết mình đang ở đâu, và biết chỗ nào thường có người rớt lại.
Bản đồ bốn lần chuyển vai
Đây là khung tôi dùng khi ngồi với một bạn mới, và cũng là khung tôi dùng để tự soi lại mình.
| Chặng | Thứ tạo ra kết quả | Thứ phải buông | Dấu hiệu đã chuyển vai xong |
|---|---|---|---|
| 1 — Tạo nhịp | Hoạt động và cuộc gặp | Ý nghĩ rằng phải sẵn sàng rồi mới bắt đầu | Bạn biết tuần tới gặp ai, và danh sách không cạn |
| 2 — Hệ thống cá nhân | Dữ liệu và quy trình | Thói quen dựa vào trí nhớ và cảm hứng | Công việc vẫn chạy trong tuần bạn vắng |
| 3 — Định hình vai trò | Một năng lực được chọn để đào sâu | Ảo tưởng giỏi đều mọi hướng cùng lúc | Bạn nói được mình phục vụ tốt nhất ai, việc gì |
| 4 — Tài sản và đòn bẩy | Tài sản nghề nghiệp đã tích lũy | Phản xạ tự làm cho nhanh | Kết quả tháng này phần lớn đến từ thứ đã xây trước đó |
Bảng này không có cột số năm, và đó là chủ ý. Mốc thời gian chỉ để tham chiếu, không phải chuẩn chức danh hay cam kết thăng tiến. Một người chỉ chuyển chặng khi cách tạo ra kết quả của họ đã thay đổi — có người làm năm năm vẫn ở chặng một, có người dựng hệ thống từ rất sớm.
Bốn chặng này cũng không phải bốn cấp bậc trong công ty. Có người mang chức danh quản lý mà vẫn đang làm việc ở chặng một. Có người chưa có chức danh gì nhưng đã vận hành như chặng hai từ lâu. Chức danh là chuyện của tổ chức; chặng là chuyện của cách bạn làm việc.
Chặng 1 — Tạo nhịp. Thường rơi vào giai đoạn đầu, nhưng không phải ai cũng qua trong mười hai tháng. Mục tiêu ở đây không phải thu nhập cao, mà là dựng được một nhịp lặp lại được: mỗi tuần gặp bao nhiêu người, hỏi được bao nhiêu tình hình tài chính, gửi được bao nhiêu đề xuất. Thu nhập ở chặng này không đều — và với phần lớn người tôi từng đi cùng, mức của năm đầu thấp hơn kỳ vọng ban đầu của chính họ. Ai vào nghề mà không chuẩn bị tài chính cho giai đoạn này thường phải rời đi vì lý do tiền bạc chứ không phải vì lý do năng lực.
Chặng 2 — Hệ thống cá nhân. Đây là chặng bị bỏ qua nhiều nhất. Nhịp là bạn làm đều. Hệ thống là công việc vẫn chạy kể cả tuần bạn ốm. Nó gồm những thứ không hào nhoáng: danh sách khách được phân nhóm, lịch chăm sóc có mốc, một cách ghi lại ai cần gọi lúc nào mà không phụ thuộc trí nhớ, bộ tài liệu không phải soạn lại mỗi lần. Người bỏ qua chặng này vẫn kiếm được tiền — nhưng tháng nào cũng bắt đầu lại từ số không, và đó là kiểu mệt bào mòn người ta nhất.
Chặng 3 — Định hình vai trò. Ở giai đoạn này, phần lớn người làm nghề cần xác định một trục phát triển chính: đi sâu về chuyên môn tư vấn, hay tạo đòn bẩy qua đội ngũ. Ngoài hai trục đó còn những vai khác — đào tạo, tuyển dụng, vận hành — và mô hình kết hợp vẫn tồn tại; chỉ là rất khó phát triển hai trục cùng tốc độ trong cùng một giai đoạn. Điều đáng nói ở đây không phải “chọn đúng”, mà là chọn có ý thức thay vì trôi theo cơ hội đến trước.
Chặng 4 — Tài sản và đòn bẩy. Đến đây, phần lớn kết quả đến từ thứ bạn đã xây trong quá khứ chứ không phải từ việc bạn làm trong tháng này. Nhưng “tài sản” ở hai trục là hai thứ khác nhau. Với người đi sâu chuyên môn, tài sản là uy tín, tệp khách hàng, nguồn giới thiệu, tri thức và bộ tài liệu tích lũy — khách tìm đến bạn thay vì bạn đi tìm khách. Với người xây đội, tài sản là con người, quy trình chọn và đào tạo, cùng văn hóa làm việc của nhóm. Cả hai đều là đòn bẩy; chúng chỉ khác nhau ở chỗ đòn bẩy đó nằm trong bạn hay nằm trong tổ chức bạn dựng.
Nhìn cả bốn chặng cạnh nhau, bạn sẽ thấy một điều: mỗi lần chuyển vai là một lần bạn phải giỏi một việc mà chặng trước không dạy bạn. Đó là lý do người ta không mắc kẹt vì thiếu cố gắng. Người ta mắc kẹt vì đang cố gắng rất nhiều — theo cách của chặng cũ.
Lộ trình này áp vào ai, trong hoàn cảnh nào
Nếu bạn đang cân nhắc vào nghề và chưa quyết. Thứ cần lấy từ bài này không phải “nghề này đi tới đâu” mà “chặng một đòi hỏi gì ở tôi trong mười hai tháng tới”. Nếu chặng một không hợp với hoàn cảnh sống hiện tại — chẳng hạn bạn không có khoản dự phòng để chịu được vài tháng thu nhập thấp — thì ba chặng sau chưa có ý nghĩa gì để bàn.
Nếu bạn đã được mời và đang so sánh với công việc hiện tại. Điều đáng so sánh không phải thu nhập đỉnh của hai bên, mà là hình dạng của đường thu nhập. Một công việc hưởng lương thường cho đường đều hơn và dễ dự đoán hơn — dễ dự đoán không có nghĩa là chắc chắn. Nghề này cho một đường gập ghềnh ở đầu, tích lũy dần về sau, nhưng chỉ với điều kiện bạn qua được chặng hai.
Nếu bạn đã ở trong nghề vài năm và đang thấy chững. Câu hỏi cho bạn không phải “làm sao bán nhiều hơn” mà “tôi đang mắc ở lần chuyển vai nào”. Cảm giác chững lại thường là dấu hiệu của một lần chuyển vai chưa xảy ra, không phải dấu hiệu bạn hết duyên với nghề.
Một ví dụ cụ thể: hai người, cùng ba năm
Để dễ hình dung, tôi dựng ở đây một mô hình minh họa. Đây không phải số liệu của người thật, cũng không phải mức tham chiếu cho bất kỳ ai — tôi cố tình chỉ dùng đơn vị hoạt động chứ không dùng con số tiền. Giả định: hai bạn cùng vào nghề một tháng, cùng xuất phát từ một danh sách quen biết tương đương.
Bạn thứ nhất sau ba năm: mỗi tháng gặp khoảng hai mươi người, gần như tất cả đều là người mới tìm được trong tháng đó. Không có danh sách phân nhóm. Nhớ khách bằng trí nhớ và lịch sử tin nhắn. Tài liệu soạn lại gần như mỗi lần.
Bạn thứ hai sau ba năm: cũng gặp khoảng hai mươi người, nhưng một phần đáng kể đến từ khách cũ giới thiệu và từ những người đã được theo dõi có lịch từ năm trước. Có danh sách chia nhóm và mốc liên lạc. Có bộ tài liệu dùng lại được. Có một buổi cố định mỗi tuần để rà lại xem ai cần gọi.
Ở tháng thứ ba mươi sáu, nhìn bảng hoạt động thì hai bạn gần như giống nhau. Nhưng nếu tháng sau đó cả hai cùng ốm hai tuần, kết quả sẽ lệch — và khoảng cách có thể tiếp tục tích lũy nếu cấu trúc công việc không đổi. Bạn thứ nhất phải bắt đầu lại; bạn thứ hai chỉ chậm lại.
Cái tôi muốn bạn thấy không phải là “hãy có hệ thống” — ai cũng biết câu đó. Là: khoảng cách giữa hai người không hiện ra ở tháng nào bình thường cả. Nó chỉ hiện ra ở tháng có biến cố. Đó là lý do người ta dễ yên tâm sai suốt hai, ba năm liền.
Năm dấu hiệu bạn đang mắc kẹt ở một chặng
Mắc kẹt không có tiếng động. Nó không giống thất bại — nó giống một tháng bình thường, lặp lại nhiều lần.
Một — Tháng nào bạn cũng bắt đầu lại từ con số không. Ngày đầu tháng, bạn nhìn danh sách và không có gì đang chạy dở từ tháng trước. Một công việc có hệ thống luôn có tồn: người đang cân nhắc, hồ sơ đang chờ, hẹn đã đặt cho tuần sau.
Hai — Bạn nhớ khách bằng trí nhớ. Bạn biết ai đó cần gọi lại, nhưng biết theo kiểu “hình như”, và chỉ nhớ ra khi tình cờ thấy tin nhắn cũ. Trí nhớ đủ dùng khi danh sách còn ngắn; nó bắt đầu rơi rụng khi danh sách dài ra — và nó rơi trước tiên vào đúng tháng bạn bận nhất.
Ba — Kết quả của bạn dao động theo tâm trạng. Tháng hứng khởi thì tốt, tháng mệt thì gần như trắng. Cảm hứng là một nguồn năng lượng, nhưng không phải một hệ thống. Khi kết quả gắn chặt với tâm trạng, nghĩa là chưa có gì đỡ cho bạn ngoài chính bạn.
Bốn — Bạn dẫn người mới, nhưng cuối cùng bạn làm thay họ. Bạn đi cùng bạn mới, và trong buổi gặp bạn là người nói phần lớn. Về nhà bạn thấy hợp lý: khách cần được tư vấn tử tế, mình làm cho chắc. Nhưng nếu điều đó lặp lại, bạn chưa thật sự chuyển từ làm thay sang phát triển năng lực cho người mới — và dấu hiệu này rất dễ bị nhầm với sự tận tâm.
Năm — Bạn đã ở nghề vài năm nhưng vẫn không nói được mình giỏi cái gì. Không phải giỏi chung chung. Là: bạn phục vụ tốt nhất nhóm khách nào, tình huống nào bạn xử lý gọn hơn người khác. Câu trả lời còn mơ hồ nghĩa là chặng ba đang bị bỏ ngỏ, chứ không phải đã đi qua.
Ba hiểu lầm về lộ trình này
Một: cứ bán giỏi thì sẽ được lên quản lý, và lên quản lý là bước tiến tự nhiên. Thực tế đây là hai nghề khác nhau dùng chung một tên ngành. Bán giỏi là làm tốt việc của mình; dẫn đội là làm cho người khác tốt lên, kể cả khi cách họ làm không giống cách bạn. Hiểu lầm này tốn tiền rất cụ thể: người bán giỏi được đưa lên quản lý thường vừa mất một phần khách cũ vì không còn thời gian, vừa chưa xây được đội — và thường mất khá lâu mới nhận ra mình đang đứng giữa.
Hai: cứ ở lâu trong nghề thì sẽ tự lên chặng. Thời gian không đẩy ai lên cả. Tôi từng gặp người nhiều năm trong nghề vẫn vận hành như chặng một — và họ mệt hơn người mới, vì làm cùng khối lượng việc với một cơ thể lớn tuổi hơn. Cái tốn của hiểu lầm này không phải tiền, mà là thứ đắt hơn: nhiều năm không tích lũy thành gì bàn giao được — không cho khách, không cho người đi sau, không cho chính mình.
Ba: chọn trục chuyên sâu là chọn con đường nhỏ hơn. Trong nhiều môi trường, người xây đội được nhắc tới nhiều hơn, nên người ta ngầm hiểu đó là nhánh “cao hơn”. Nó không cao hơn — nó khác. Một người tư vấn chuyên sâu có thể đi rất xa mà không cần ai dưới quyền. Hiểu lầm này đẩy những người vốn hợp với chiều sâu vào vai trò quản lý mà họ không thật sự muốn.
Việc nên làm tuần này
Một — Tự chấm xem mình đang ở đâu. Bốn câu, trả lời có hoặc chưa:
- Nhịp: Tôi nói được tuần tới mình gặp ai, bằng tên cụ thể?
- Dữ liệu và quy trình: Nếu tôi vắng một tuần, có thứ gì chạy tiếp không?
- Vai trò: Tôi nói được mình phục vụ tốt nhất nhóm người nào?
- Tài sản: Kết quả tháng này có phần nào đến từ việc tôi làm của những tháng trước không?
Câu “chưa” đầu tiên tính từ trên xuống chính là chặng bạn đang ở. Nếu bạn chưa vào nghề, hãy đọc bốn câu này như bốn thứ bạn sẽ phải xây, theo đúng thứ tự đó.
Hai — Ngồi tính khoản dự phòng của mình. Bạn sống được bao nhiêu tháng nếu thu nhập tháng tới thấp hơn hẳn dự tính? Con số đó quyết định nên bắt đầu bây giờ hay bắt đầu sau sáu tháng nữa. Đây là câu hỏi tài chính, không phải câu hỏi ý chí.
Ba — Hỏi một người trong nghề ba đến năm năm, không phải người mới và không phải người trên sân khấu, đúng một câu: “Anh/chị đã đổi cách làm việc như thế nào giữa năm nhất và năm thứ ba?” Câu trả lời cho bạn biết nhiều hơn mọi bảng thu nhập.
Đoạn lắng
Có một điều tôi nghĩ lại khá nhiều, khi nhớ về những năm còn nhận sự cưu mang của người trong xóm.
Cái thiếu thốn ngày đó cho tôi động lực, và tôi biết ơn nó. Nhưng nếu chỉ có động lực, có lẽ tôi đã dừng ở đâu đó năm thứ hai như nhiều người tôi từng đi cùng. Thứ giữ tôi lại không phải cảm giác muốn đổi đời — cảm giác đó tự nó nhạt đi theo thời gian, như mọi cảm giác. Thứ giữ tôi lại là những việc rất đỗi bình thường: một danh sách được cập nhật, một buổi rà lại mỗi tuần, một thói quen viết xuống thay vì cố nhớ.
Nghề này không thưởng cho người muốn nhiều nhất. Nó thưởng cho người chịu đổi cách làm việc của mình, nhiều lần, ở đúng những lúc mà cách cũ vẫn còn đang hoạt động khá ổn.
Kết luận
Lộ trình sự nghiệp bảo hiểm không phải một cái thang có sẵn bậc. Nó là bốn lần chuyển vai — từ hoạt động, sang dữ liệu và quy trình, sang một năng lực được chọn để đào sâu, rồi sang tài sản nghề nghiệp đã tích lũy. Mỗi lần chuyển vai đều đòi bạn buông một thứ từng làm nên mình.
Nếu bạn đang đứng ngoài nhìn vào, câu hỏi đúng lúc này chưa phải “tôi có đi được đến chặng bốn không”. Là: chặng một đòi gì ở tôi, và hoàn cảnh hiện tại của tôi có chịu được mười hai tháng đó không.
Đọc thêm trong cùng chủ đề
Nếu bạn muốn nhìn kỹ từng chặng thay vì cả bản đồ:
Nếu bạn đang tới gần chặng định hình vai trò:
- Bản đồ nghề nghiệp ngành bảo hiểm: các nhánh phát triển
- Chuyên gia tư vấn hay người xây đội ngũ: chọn nhánh nào
- Điều kiện để lên vị trí quản lý đầu tiên
Nếu bạn đang thấy mình chững lại:
- Sai lầm nghề nghiệp phổ biến ở năm thứ hai
- Chững lại sau 3 năm: đổi tệp khách, xây đội hay đổi vai trò
- Xây hệ thống làm việc cá nhân để không phụ thuộc trí nhớ
Nếu bạn đang nhìn xa hơn, về phần xây và dẫn đội ngũ:
- Tuyển dụng tư vấn bảo hiểm: Xây đội ngũ chất lượng từ đầu
- Lãnh đạo đội nhóm bảo hiểm: Từ top producer đến team leader hiệu quả
Nguyễn Hoàng Khải
Làm đúng – Sống đúng
Cùng 6PLAN.vn
